冬暖

宋代 刘敞
南服已卑湿,隆冬方晏温。夏虫轻火伏,葛履易霜繁。 谁复谋吹律,吾真笑负暄。爰居或避地,亦慰异乡魂。
nán bēi shī 湿   lóng dōng fāng yàn wēn xià chóng qīng huǒ   shuāng fán    
shuí móu chuī   zhēn xiào xuān yuán huò   wèi xiāng hún