冬暖

宋代 陆游
今年岁暮无风雪,尘土肺肝生客热。 经旬止酒卧空斋,吴蟹秦酥不容设。 日忧疾疫被齐民,更畏螟蝗残宿麦。 浓霜薄霰不可得,太息何时见三白!老夫壮气横九州,坐想提兵西海头,万骑吹笳行雪野,玉花乱点黑貂裘。
jīn nián suì fēng xuě   chén fèi gān shēng  
jīng xún zhǐ jiǔ kōng zhāi   xiè qín róng shè  
yōu bèi mín   gèng wèi míng huáng cán 宿 mài  
nóng shuāng báo xiàn   tài shí jiàn sān bái   lǎo zhuàng héng jiǔ zhōu   zuò xiǎng bīng 西 hǎi tóu   wàn chuī jiā xíng xuě   huā luàn diǎn hēi diāo qiú