冬暮郊居

宋代 魏野
村落欲黄昏,寒云片片凝。 隔城钟似磬,远岫烧如灯。 名利堪弹指,林泉但枕肱。 何由遂闲散,自喜本无能。
cūn luò huáng hūn   hán yún piàn piàn níng  
chéng zhōng shì qìng   yuǎn xiù shāo dēng  
míng kān tán zhǐ   lín quán dàn zhěn gōng  
yóu suì xián sǎn   běn néng