冬杪归陵阳别业五首 其四

唐代 许棠
乡国乱离后,交亲半旅游。远闻诚可念,归见岂无愁。 败苇迷荒径,寒蓑没坏舟。衡门终不掩,倚杖看波流。
xiāng guó luàn hòu   jiāo qīn bàn yóu yuǎn wén chéng niàn   guī jiàn chóu
bài wěi huāng jìng   hán suō méi huài zhōu héng mén zhōng yǎn   zhàng kàn liú