冬杪归陵阳别业五首

唐代 许棠
无媒归别业,所向自乖心。闾里故人少,田园荒草深。 浪翻全失岸,竹迸别成林。鸥鸟犹相识,时来听苦吟。 眠云终未遂,策马暂休期。上国劳魂梦,中心甚别离。 冰封岩溜断,雪压砌松欹。骨肉嗟名晚,看归却泪垂。 学剑虽无术,吟诗似有魔。已贫甘事晚,临老爱闲多。 鸡犬唯随鹿,儿童只衣蓑。时因寻野叟,狂醉复狂歌。 乡国乱离后,交亲半旅游。远闻诚可念,归见岂无愁。 败苇迷荒径,寒蓑没坏舟。衡门终不掩,倚杖看波流。 游秦复滞燕,不觉近衰年。旅貌同柴毁,行衣对骨穿。 篱寒多啄雀,木落断浮烟。楚夜闻鸣雁,犹疑在塞天。
méi guī bié   suǒ xiàng guāi xīn rén shǎo   tián yuán huāng cǎo shēn
làng fān quán shī àn   zhú bèng bié chéng lín ōu niǎo yóu xiāng shí   shí lái tīng yín
mián yún zhōng wèi suì   zàn xiū shàng guó láo hún mèng   zhōng xīn shén bié
bīng fēng yán liū duàn   xuě sōng ròu jiē míng wǎn   kàn guī què lèi chuí
xué jiàn suī shù   yín shī shì yǒu pín gān shì wǎn   lín lǎo ài xián duō
quǎn wéi suí 鹿   ér tóng zhǐ suō shí yīn xún sǒu   kuáng zuì kuáng
xiāng guó luàn hòu   jiāo qīn bàn yóu yuǎn wén chéng niàn   guī jiàn chóu
bài wěi huāng jìng   hán suō méi huài zhōu héng mén zhōng yǎn   zhàng kàn liú
yóu qín zhì yàn   jué jìn shuāi nián mào tóng chái huǐ   xíng duì chuān 穿
hán duō zhuó què   luò duàn yān chǔ wén míng yàn   yóu zài sāi tiān