东门之枌

先秦 诗经
东门之枌[1],宛丘之栩。子仲之子,婆娑其下。 穀[2]旦于差,南方之原。不绩其麻,市也婆娑。 穀旦于逝,越以鬷[3]迈。视尔如荍[4],贻我握椒。
dōng mén zhī fén   [   1   ]   1], wǎn qiū zhī zi zhòng zhī   suō
  [   2   ] 2] dàn   chà nán fāng zhī yuán   shì
dàn shì   yuè zōng   [   3   ] 3] mài shì ěr   [   4   ]   qiáo [ 4],