东门行

明代 李攀龙
出东门,不顾归。 来入门,怆欲悲。 舍无儋石储,还视身上衣参差。 慷慨出门去,儿女牵裙。 他家自愿富贵,贱妾与君但袴糜。 但袴縻,上用穹窿,下用匍匐小儿。 时吏清廉,法不可干。 。 一旦缓急,当告谁。 行,吾望君归。 嗟!少年莫为非。
chū dōng mén   guī
lái mén   chuàng bēi
shě dàn shí chǔ   hái shì shēn shàng cēn
kāng kǎi chū mén   ér qiān qún
jiā yuàn guì   jiàn qiè jūn dàn
dàn   shàng yòng qióng lóng 窿   xià yòng xiǎo ér
shí qīng lián   gàn
dàn huǎn   dāng gào shuí
xíng   wàng jūn guī
jiē   shào nián wèi fēi