东门

宋代 王安石
东门白下亭,摧甓蔓寒葩。 浅沙杙素舸,一水宛秋蛇。 渔商数十室,门巷隐桑麻。 翰林谪仙人,往岁酒姥家。 调笑此水上,能歌杨白花。 杨花飞白雪,枝袅绿烟斜。 舞袖卷烟雪,绮裘明紫霞。 风流翳蓬颗,故地使人嗟。 迢迢陌头青,空复可藏鸦。
dōng mén bái xià tíng   cuī màn hán  
qiǎn shā   shuǐ wǎn qiū shé  
shāng shù shí shì   mén xiàng yǐn sāng  
hàn lín zhé xiān rén   wǎng suì jiǔ lǎo jiā  
tiáo xiào shuǐ shàng   néng yáng bái huā  
yáng huā fēi bái xuě   zhī niǎo 绿 yān xié  
xiù juǎn yān xuě   qiú míng xiá  
fēng liú péng   shǐ 使 rén jiē  
tiáo tiáo tóu qīng   kōng cáng