东雒山房诗

明代 宋濂
东雒山人羽为衣,腰悬宝剑光陆离。超然乘天㳺,旷荡八极随飙驰。 俯视嵩高三十六,一一秀出紫金翠羽之华芝。中有少室八百六十丈,颠倒元气涵晨霏。 毵毵绿毛仙,濯足清泠渊。见人不肯折腰拜,手掷绿黍散作天花旋。 试持秋帛捣寒石,中夜灵响凄紧如霜弦。不知龙穴有石髓,太乙月鼎将同煎。 劳生任飘忽,谁复相留连。天鸡一鸣天下白,齐州九点凝青烟。 朝㪺瀍涧之灵泉,夕漱伊洛之寒川。虽知城郭尚依旧,华表鹤泪应千年。 大江东流浴龙虎,丹光掩月夜吞吐。故乡何处久不归,人间一笑成今古。 三素云高不可攀,仰见群仙出没于其间。勿使明镜凋朱颜,顾我魁礧徒,无由扣琼关。 我不能鼻息吹虹霓,顿挫万物归新题。我不能白昼兀坐惜居诸,时翻枯竹除白鱼。 但得三寸舌,赤如莲花净于雪。高谈蕊珠经,旦夕声不绝。 声不绝,造玄徽,芙蓉峰前金虎要人骑。山人当相求,飞飞腾太微,共持瑶华玉管凌云吹。
dōng luò shān rén wèi   yāo xuán bǎo jiàn guāng chāo rán chéng tiān yóu kuàng   dàng suí biāo chí    
shì sōng gāo sān shí liù   xiù chū jīn cuì zhī huá zhī zhōng yǒu shǎo shì bǎi liù shí zhàng diān   dào yuán hán chén fēi    
sān sān 绿 máo xiān   zhuó qīng líng yuān jiàn rén kěn zhé yāo bài shǒu   zhì shǔ 绿 sàn zuò tiān huā xuán    
shì chí qiū dǎo hán shí   zhōng líng xiǎng jǐn shuāng xián zhī lóng xué yǒu shí suǐ tài   yuè dǐng jiāng tóng jiān    
láo shēng rèn piāo   shuí xiāng liú lián tiān míng tiān xià bái   zhōu jiǔ diǎn níng qīng yān    
cháo chán jiàn zhī líng quán   shù luò zhī hán chuān suī zhī chéng guō shàng jiù huá   biǎo lèi yīng qiān nián    
jiāng dōng liú lóng   dān guāng yǎn yuè tūn xiāng chǔ jiǔ guī rén   jiān xiào chéng jīn    
sān yún gāo pān   yǎng jiàn qún xiān chū jiān shǐ míng 使 jìng diāo zhū yán   kuí léi   yóu kòu qióng guān    
néng chuī hóng   dùn cuò wàn guī xīn néng bái zhòu zuò zhū shí   fān zhú chú bái    
dàn sān cùn shé   chì lián huā jìng xuě gāo tán ruǐ zhū jīng dàn   shēng jué    
shēng jué   zào xuán huī   róng fēng qián jīn yào rén shān rén dāng xiāng qiú fēi   fēi téng tài wēi gòng   chí yáo huá guǎn líng yún chuī