东麓

宋代 唐庚
经旬不见小匡庐,忽尔相逢喜欲呼。自入秋来更韶润,却从瘦里带敷腴。 人间信有伤心碧,坐上那无满眼沽。可是清晖解娱客,能令肠断到愚儒。
jīng xún jiàn xiǎo kuāng   ěr xiāng féng qiū lái gèng sháo rùn què   cóng shòu dài    
rén jiān xìn yǒu shāng xīn   zuò shàng mǎn yǎn shì qīng huī jiě néng   lìng cháng duàn dào