冬柳四首 其四
当时张绪减清狂,抱得冬心亦自伤。古镜暗怜残鬓影,舞衣羞逐少年场。
燕莺去后闲情懒,雨雪来思别路长。转绿回黄总无定,漂摇原不怨东皇。
dāng
当
shí
时
zhāng
张
xù
绪
jiǎn
减
qīng
清
kuáng
狂
,
bào
抱
dé
得
dōng
冬
xīn
心
yì
亦
zì
自
shāng
伤
gǔ
。
jìng
古
àn
镜
lián
暗
cán
怜
bìn
残
yǐng
鬓
wǔ
影
,
yī
舞
xiū
衣
zhú
羞
shào
逐
nián
少
chǎng
年
场
。
yàn
燕
yīng
莺
qù
去
hòu
后
xián
闲
qíng
情
lǎn
懒
,
yǔ
雨
xuě
雪
lái
来
sī
思
bié
别
lù
路
cháng
长
zhuǎn
。
lǜ
转
huí
绿
huáng
回
zǒng
黄
wú
总
dìng
无
piāo
定
,
yáo
漂
yuán
摇
bù
原
yuàn
不
dōng
怨
huáng
东
皇
。