冬雷

宋代 梅尧臣
上帝设号令,隐其南山下。 震发固有时,曷常事凭怒。 春以动含生,夏以奋风雨。 冬其息不用,藏在黄厚土。 我今来江南,岁历惟建午。 如何小雪前,向晓疑鸣釜。 蛟蛇龟虫厄,鳞裂口块吐。 虾蟆不食月,深窟僵两股。 天公岂物欺,若此汩时序。 或言非天公,实乃阴怪主。 尝观古祠画,牛首椎连鼓。 墨云杂狂飚,相与为肺腑。 是不由昊穹,安能顺寒暑。 吾因考厥事,复以验莽卤。 市井欺量衡,定知不活汝。 元恶逆大伦,勿加霹雳斧。 此岂曰无私,故予未所取。 必恐窃天威,似将文法侮。 焉顾五行错,讵畏万物睹。 欲扣九门陈,恨身无鸟羽。
shàng shè hào lìng   yǐn nán shān xià  
zhèn yǒu shí   cháng shì píng  
chūn dòng hán shēng   xià fèn fēng  
dōng yòng   cáng zài huáng hòu  
jīn lái jiāng nán   suì wéi jiàn  
xiǎo xuě qián   xiàng xiǎo míng  
jiāo shé guī chóng è   lín liè kǒu kuài  
shí yuè   shēn jiāng liǎng  
tiān gōng   ruò shí  
huò yán fēi tiān gōng   shí nǎi yīn guài zhǔ  
cháng guān huà   niú shǒu chuí lián  
yún kuáng biāo   xiāng wèi fèi  
shì yóu hào qióng   ān néng shùn hán shǔ  
yīn kǎo jué shì   yàn mǎng  
shì jǐng liàng héng   dìng zhī huó  
yuán è lún   jiā  
yuē   wèi suǒ  
kǒng qiè tiān wēi   shì jiāng wén  
yān xíng cuò   wèi wàn  
kòu jiǔ mén chén   hèn shēn niǎo