冬菊和唐竹虚韵

清代 顾仙根
映月非秋影,晚香直至今。人情仍旧向,篱落故相亲。 入目似余傲,此君无是心。摧残霜又雪,根底得春深。
yìng yuè fēi qiū yǐng   wǎn xiāng zhí zhì jīn rén qíng réng jiù xiàng   luò xiāng qīn    
shì ào   jūn shì xīn cuī cán shuāng yòu xuě gēn   chūn shēn