冬尽偶成
青霜一寸冰皮老,冻楚荒荒落饥鸟。老去惭看日脚忙,冬来怕见历头少。
客里关心辽左书,梦中失路京华道。宦心灰尽复如何,大都也似霜前草。
qīng
青
shuāng
霜
yī
一
cùn
寸
bīng
冰
pí
皮
lǎo
老
,
dòng
冻
chǔ
楚
huāng
荒
huāng
荒
luò
落
jī
饥
niǎo
鸟
lǎo
。
qù
老
cán
去
kàn
惭
rì
看
jiǎo
日
máng
脚
dōng
忙
,
lái
冬
pà
来
jiàn
怕
lì
见
tóu
历
shǎo
头
少
。
kè
客
lǐ
里
guān
关
xīn
心
liáo
辽
zuǒ
左
shū
书
,
mèng
梦
zhōng
中
shī
失
lù
路
jīng
京
huá
华
dào
道
huàn
。
xīn
宦
huī
心
jǐn
灰
fù
尽
rú
复
hé
如
dà
何
,
dū
大
yě
都
sì
也
shuāng
似
qián
霜
cǎo
前
草
。