冬景 至后日初长

宋代 刘辰翁
至后晴堪定,阳来蔼未央。是虽年已晚,最喜日初长。 自报黄钟动,谁将弱线量。荒寒无刻漏,宿昔已昏黄。 天上开南陆,人间入寿乡。鲁阳惊昨梦,辛苦系扶桑。
zhì hòu qíng kān dìng   yáng lái ǎi wèi yāng shì suī nián wǎn zuì   chū zhǎng    
bào huáng zhōng dòng   shuí jiāng ruò xiàn 线 liàng huāng hán lòu   宿 hūn huáng    
tiān shàng kāi nán   rén jiān shòu 寿 xiāng yáng jīng zuó mèng xīn   sāng