东津

宋代 陆游
岁暮涪江水归壑,白沙渺然石荦角。 蜀天常燠少雪霜,绿树青林不摇落。 阑干诘曲临官道,烟霭参差望城郭。 打鱼斫脍修故事,豪竹哀丝奉欢乐。 乐莫乐於新相知,美人一笑回春姿。 四方本是丈夫事,安用一生无别离。
suì jiāng shuǐ guī   bái shā miǎo rán shí luò jiǎo  
shǔ tiān cháng shǎo xuě shuāng   绿 shù qīng lín yáo luò  
lán gān lín guān dào   yān ǎi cēn wàng chéng guō  
zhuó kuài xiū shì   háo zhú āi fèng huān  
xīn xiāng zhī   měi rén xiào huí chūn 姿  
fāng běn shì zhàng shì   ān yòng shēng bié