东家叹

元代 刘崧
东家盛时厌卑促,拓地四邻起高屋。乱来怕见门户大,还撤屋材作薪卖。 忆昔东家全盛时,伐材作屋穷工奇。上捎云霞起觚角,下斲山石开垣基。 椎牛酾酒万夫集,华馆重楼事雕饰。妆成明镜动春云,宴罢珠帘夜光入。 当阶血色射锦茵,门前骏马骄嘶春。强奴悍竖拥轩盖,过客俛首方逡巡。 一朝乱离俱散走,大屋空令别人守。近圃偷残旧种花,南池伐尽新栽柳。 风椽雨壁何披离,绮户白日横蛛丝。昔人强作金石计,此日谩同蝼蚁悲。 全家远去无遗屧,日落鼪鼯啸飞叶。离离烟草门巷空,时有邻儿拾檐铁。
dōng jiā shèng shí yàn bēi   tuò lín gāo luàn lái jiàn mén   hái chè cái zuò xīn mài
dōng jiā quán shèng shí   cái zuò qióng gōng shàng shāo yún xiá jiǎo   xià zhuó shān shí kāi yuán
zhuī niú shāi jiǔ wàn   huá guǎn zhòng lóu shì diāo shì zhuāng chéng míng jìng dòng chūn yún   yàn zhū lián guāng
dāng jiē xuè shè jǐn yīn   mén qián jùn jiāo chūn qiáng hàn shù yōng xuān gài   guò shǒu fāng qūn xún
zhāo luàn sàn zǒu   kōng lìng bié rén shǒu jìn tōu cán jiù zhòng huā   nán chí jǐn xīn zāi liǔ
fēng chuán   bái héng zhū rén qiáng zuò jīn shí   mán tóng lóu bēi
quán jiā yuǎn xiè   luò shēng xiào fēi yān cǎo mén xiàng kōng   shí yǒu lín ér shí yán tiě