东郊行

唐代 温庭筠
斗鸡台下东西道,柳覆班骓蝶萦草。坱霭韶容锁澹愁, 青筐叶尽蚕应老。绿渚幽香生白蘋,差差小浪吹鱼鳞。 王孙骑马有归意,林彩着空如细尘。安得人生各相守, 烧船破栈休驰走。世上方应无别离,路傍更长千株柳。
dòu tái xià dōng 西 dào   liǔ bān zhuī dié yíng cǎo yǎng ǎi sháo róng suǒ dàn chóu  
qīng kuāng jǐn cán yīng lǎo 绿 zhǔ yōu xiāng shēng bái píng   chà chà xiǎo làng chuī lín
wáng sūn yǒu guī   lín cǎi zhe kōng chén ān rén shēng xiāng shǒu  
shāo chuán zhàn xiū chí zǒu shì shàng fāng yīng bié   bàng gèng zhǎng qiān zhū liǔ