东湖留题 赠周生

宋代 黄裳
七峰山下无尘客,方寸有能人未识。风吹山水意飘飘,月照市廛机寂寂。 将使居人闻此声,既澄世虑虚生白。英华满轴非春能,银钩更有千钧力。 忽然欲运胸中奇,一挥时落云间壁。何当便跨图南鹏,声意相寻七峰侧。
fēng shān xià chén   fāng cùn yǒu néng rén wèi shí fēng chuī shān shuǐ piāo piāo yuè   zhào shì chán    
jiāng shǐ 使 rén wén shēng   chéng shì shēng bái yīng huá mǎn zhóu fēi chūn néng yín   gōu gèng yǒu qiān jūn    
rán yùn xiōng zhōng   huī shí luò yún jiàn dāng biàn kuà 便 nán péng shēng   xiāng xún fēng