东湖

宋代 苏轼
吾家蜀江上,江水绿如蓝。 尔来走尘土,意思殊不堪。 况当岐山下,风物尤可惭。 有山秃如赭,有水浊如泔。 不谓郡城东,数步见湖潭。 入门便清奥,怳如梦西南。 泉源従高来,随流走涵涵。 东去触重阜,尽为湖所贪。 但见苍石螭,开口吐清甘。 借汝腹中过,胡为目眈眈。 新荷弄晚凉,轻棹极幽探。 飘摇忘远近,偃息遗佩篸。 深有龟与鱼,浅有螺与蚶。 曝晴复戏雨,戢戢多于蚕。 浮沉无停饵,倏忽遽满篮。 丝缗虽强致,琐细安足戡。 闻昔周道兴,翠凤栖孤岚。 飞鸣饮此水,照影弄毵毵。 (此古饮凤池也。 )至今多梧桐,合抱如彭聃。 彩羽无复见,上有鹯搏aa12。 嗟予生虽晚,考古意所aa13。 图书已漫漶。 犹复访侨郯。 《卷阿》诗可继,此意久已含。 扶风古三辅,政事岂汝谙。 聊为湖上饮,一纵醉后谈。 门前远行客,劫劫无留骖。 问胡不回首,毋乃趁朝参。 予今正疏懒,官长幸见函。 不辞日游再,行恐岁满三。 暮归还倒载,钟鼓已aa4aa4(音谙)。
jiā shǔ jiāng shàng   jiāng shuǐ 绿 lán  
ěr lái zǒu chén   shū kān  
kuàng dāng shān xià   fēng yóu cán  
yǒu shān zhě   yǒu shuǐ zhuó gān  
wèi jùn chéng dōng   shù jiàn tán  
mén biàn 便 qīng ào   huǎng mèng 西 nán  
quán yuán cóng gāo lái   suí liú zǒu hán hán  
dōng chù zhòng   jǐn wèi suǒ tān  
dàn jiàn cāng shí chī   kāi kǒu qīng gān  
jiè zhōng guò   wéi dān dān  
xīn nòng wǎn liáng   qīng zhào yōu tàn  
piāo yáo wàng yuǎn jìn   yǎn pèi cǎn  
shēn yǒu guī   qiǎn yǒu luó hān  
qíng   duō cán  
chén tíng ěr   shū mǎn lán  
mín suī qiáng zhì   suǒ ān kān  
wén zhōu dào xīng   cuì fèng lán  
fēi míng yǐn shuǐ   zhào yǐng nòng sān sān  
  yǐn fèng chí  
  zhì jīn duō tóng   bào péng dān  
cǎi jiàn   shàng yǒu zhān   a   a   1   2 aa12。
jiē shēng suī wǎn   kǎo suǒ   a   a   1   3 aa13。
shū màn huàn  
yóu fǎng 访 qiáo tán  
juǎn ā shī   jiǔ hán      
fēng sān   zhèng shì ān  
liáo wèi shàng yǐn   zòng zuì hòu tán  
mén qián yuǎn xíng   jié jié liú cān  
wèn huí shǒu   nǎi chèn zhāo cān  
jīn zhèng shū lǎn   guān zhǎng xìng jiàn hán  
yóu zài   xíng kǒng suì mǎn sān  
guī huán dǎo zài   zhōng   a   a   4   a   a   4   aa4aa4( yīn   ān