冬后 其四

宋代 黄裳
方酝新寒晦又明,岁华无几壮心惊。吹斜雁字霜风劲,忽送行人一两声。
fāng yùn xīn hán huì yòu míng   suì huá zhuàng xīn jīng chuī xié yàn shuāng fēng jìn   sòng xíng rén liǎng shēng