冬后 其二

宋代 黄裳
令向冬行造岁功,晓来天篆已排空。急催雪意藏萧索,只望琼林一夜风。
lìng xiàng dōng xíng zào suì gōng   xiǎo lái tiān zhuàn pái kōng cuī xuě cáng xiāo suǒ zhǐ   wàng qióng lín fēng