东归望华山

唐代 吴融
碧莲重叠在青冥,落日垂鞭缓客程。不奈春烟笼暗淡, 可堪秋雨洗分明。南边已放三千马,北面犹标百二城。 只怕仙人抚高掌,年年相见是空行。
lián chóng dié zài qīng míng   luò chuí biān huǎn chéng nài chūn yān lóng àn dàn  
kān qiū fēn míng nán biān fàng sān qiān   běi miàn yóu biāo bǎi èr chéng
zhǐ xiān rén gāo zhǎng   nián nián xiāng jiàn shì kōng xíng