东归次瀛上

唐代 吴融
暖烟轻淡草霏霏,一片晴山衬夕晖。水露浅沙无客泛, 树连疏苑有莺飞。自从身与沧浪别,长被春教寂寞归。 回首青门不知处,向人杨柳莫依依。
nuǎn yān qīng dàn cǎo fēi fēi   piàn qíng shān chèn huī shuǐ qiǎn shā fàn  
shù lián shū yuàn yǒu yīng fēi cóng shēn cāng làng bié   zhǎng bèi chūn jiào guī
huí shǒu qīng mén zhī chù   xiàng rén yáng liǔ