董公诗

唐代 张籍
谁主东诸侯,元臣陇西公。旌节居汴水,四方皆承风。 在朝四十年,天下诵其功。相我明天子,政成如太宗。 东方有艰难,公乃出临戎。单车入危城,慈惠安群凶。 公谓其党言,汝材甚骁雄。为我帐下士,出入卫我躬。 汝息为我子,汝亲我为翁。众皆相顾泣,无不和且恭。 其父教子义,其妻勉夫忠。不自以为资,奉上但颙颙. 公衣无文采,公食少肥浓。所忧在万人,人实我宁空。 轻刑宽其政,薄赋弛租庸。四郡三十城,不知岁饥凶。 天子临朝喜,元老留在东。今闻扬盛德,就安我大邦。 百辟贺明主,皇风恩赐重。朝廷有大事,就决其所从。 海内既无虞,君臣方肃雍。端居任僚属,宴语常从容。 翩翩者苍乌,来巢于林丛。甘瓜生场圃,一蒂实连中。 田有嘉谷陇,异亩穗亦同。贤人佐圣人,德与神明通。 感应我淳化,生瑞我地中。昔者此州人,但矜马与弓。 今公施德礼,自然威武崇。公其共百年,受禄将无穷。
shuí zhǔ dōng zhū hóu   yuán chén lǒng 西 gōng jīng jié biàn shuǐ   fāng jiē chéng fēng
zài cháo shí nián   tiān xià sòng gōng xiāng míng tiān   zhèng chéng tài zōng
dōng fāng yǒu jiān nán   gōng nǎi chū lín róng dān chē wēi chéng   huì ān qún xiōng
gōng wèi dǎng yán   cái shén xiāo xióng wèi zhàng xià shì   chū wèi gōng
wèi zi   qīn wèi wēng zhòng jiē xiāng   qiě gōng
jiào   miǎn zhōng wéi   fèng shàng dàn yóng yóng   .
gōng wén cǎi   gōng shí shǎo féi nóng suǒ yōu zài wàn rén   rén shí níng kōng
qīng xíng kuān zhèng   báo chí yōng jùn sān shí chéng   zhī suì xiōng
tiān lín cháo   yuán lǎo liú zài dōng jīn wén yáng shèng   jiù ān bāng
bǎi míng zhǔ   huáng fēng ēn zhòng cháo tíng yǒu shì   jiù jué suǒ cóng
hǎi nèi   jūn chén fāng yōng duān rèn liáo shǔ   yàn cháng cóng róng
piān piān zhě cāng   lái cháo lín cóng gān guā shēng cháng   shí lián zhòng
tián yǒu jiā lǒng   suì tóng xián rén zuǒ shèng rén   shén míng tōng
gǎn yìng chún huà   shēng ruì zhōng zhě zhōu rén   dàn jīn gōng
jīn gōng shī   rán wēi chóng gōng gòng bǎi nián   shòu jiāng qióng