东皋老人歌

明代 释宗泐
东皋老人七十馀,眼明能读细字书。年来不肯城郭住,无事只爱东皋居。 东皋所居良不俗,松竹桑榆翠围屋。前畦后圃花相映,满眼儿孙美如玉。 老人心中乐闲旷,时时倚杖东皋上。乌纱侧裹酒半酣,目送飞云度青嶂。 吾知老人与世违,东皋幽处无是非。吁嗟怵迫何所为,世间富贵多危机。
dōng gāo lǎo rén shí   yǎn míng néng shū nián lái kěn chéng guō zhù   shì zhǐ ài dōng gāo
dōng gāo suǒ liáng   sōng zhú sāng cuì wéi qián hòu huā xiāng yìng   mǎn yǎn ér sūn měi
lǎo rén xīn zhōng xián kuàng   shí shí zhàng dōng gāo shàng shā guǒ jiǔ bàn hān   sòng fēi yún qīng zhàng
zhī lǎo rén shì wéi   dōng gāo yōu chù shì fēi jiē chù suǒ wéi   shì jiān guì duō wēi