东高峰

唐代 鲍溶
东亭最高峙,春树绕山腰。画里青鸾客,云中碧玉箫。 秋风若西望,为我一长谣。
dōng tíng zuì gāo zhì   chūn shù rào shān yāo huà qīng luán   yún zhōng xiāo
qiū fēng ruò 西 wàng   wèi cháng yáo