东风第一枝·迅影凋年

宋代 黄载
迅影凋年,嫩晴贳暖,意行问讯春色。不知春在谁家,闯香幔拢玉勒。一枝竹外,似欲诉、经年相忆。奈情多、难剪愁来,寂寞水寒烟碧。吟正好、悲笳唤恨,酒正殢、夕阳催客。殷勤片月飞来,更随暗香细索。横斜瘦影,看尽未开时消息。为春来,还怕春多,肠断夜阑霜笛。
xùn yǐng diāo nián   nèn qíng shì nuǎn   xíng wèn xùn chūn zhī chūn zài shuí jiā   chuǎng xiāng màn lǒng zhī zhú wài   shì jīng nián xiāng nài qíng duō nán jiǎn chóu lái   shuǐ hán yān yín zhèng hǎo bēi jiā huàn hèn   jiǔ zhèng yáng cuī yīn qín piàn yuè fēi lái   gèng suí àn xiāng suǒ héng xié shòu yǐng   kàn jǐn wèi kāi shí xiāo xi wèi chūn lái   hái chūn duō   cháng duàn lán shuāng