东风第一枝·溪侧风回

宋代 佚名
溪侧风回,前村雾散,寒梅一枝初绽。雪艳凝酥,冰肌莹玉,嫩条细软。歌台舞榭,似万斛、珠玑飘散。异众芳,独占东风,第一点装琼苑。青萼点、绛唇疏影,潇洒喷、紫檀龙麝。也知青女娇羞,寿阳懒匀粉面。江梅腊尽,武陵人、应知春晚。最苦是,皎月临风,画楼一声羌管。
fēng huí   qián cūn sàn   hán méi zhī chū zhàn xuě yàn níng   bīng yíng   nèn tiáo ruǎn tái xiè   shì wàn zhū piāo sàn zhòng fāng   zhàn dōng fēng   diǎn zhuāng qióng yuàn qīng è diǎn jiàng chún shū yǐng   xiāo pēn tán lóng shè zhī qīng jiāo xiū   shòu 寿 yáng lǎn yún fěn miàn jiāng méi jǐn   líng rén yīng zhī chūn wǎn zuì shì   jiǎo yuè lín fēng   huà lóu shēng qiāng guǎn