东风第一枝 戊子春日访和轩见厅内海棠绽放赋呈倪爱静女史

宋代 江南雨
袅颤轻红,萌茸浅碧,东风乍染芳野。漫期万点缤纷,但惊一枝潇洒。 相逢曲岸,正照水、罗敷妆罢。践旧盟,月夜归来,记取暗尘随马。 香雾敛、露凝紫麝,春睡稳、梦深瑶榭。黛眉镜里閒愁,篆烟茗边细话。 玲珑心事,算只有、檀郎知也。伴日长,影蘸清尊,醉倚绿纱窗下。
niǎo chàn qīng hóng   méng rōng qiǎn   dōng fēng zhà rǎn fāng màn wàn diǎn bīn fēn   dàn jīng zhī xiāo
xiāng féng àn   zhèng zhào shuǐ luó zhuāng jiàn jiù méng   yuè guī lái   àn chén suí
xiāng liǎn níng shè   chūn shuì wěn mèng shēn yáo xiè dài méi jìng xián chóu   zhuàn yān míng biān huà
líng lóng xīn shì   suàn zhǐ yǒu tán láng zhī bàn zhǎng   yǐng zhàn qīng zūn   zuì 绿 shā chuāng xià