东风第一枝 桃花

清代 屈大均
宿雨初晴,林烟尚湿,旧花又吐新蕊。尽他人面争红,莫道艳妆未似。 露华凝满,是西华、明星浆水。爱玉盏、盛取芳馨,暖处自成沉醉。 将数朵、分他媚子。和叶叶、半簪云髻。靧馀儿女娇容,更染细绫绣被。 黄莺休掠,令片片、香沾泥滓。向屋角、更种多株,灌溉恐烦乡里。
宿 chū qíng   lín yān shàng shī 湿   jiù huā yòu xīn ruǐ jǐn rén miàn zhēng hóng   dào yàn zhuāng wèi shì
huá níng mǎn   shì 西 huá míng xīng jiāng shuǐ ài zhǎn shèng fāng xīn   nuǎn chù chéng chén zuì
jiāng shù duǒ fēn mèi bàn zān yún huì ér jiāo róng   gèng rǎn líng xiù bèi
huáng yīng xiū lüè   lìng piàn piàn xiāng zhān xiàng jiǎo gèng zhǒng duō zhū   guàn gài kǒng fán xiāng