东风第一枝·烧色回青

宋代 高观国
烧色回青,冰痕绽白,娇云先酿酥雨。纵寒不压葭尘,应时已鞭黛土。东君入夜,怕预恼、诗边心绪。意转新,无奈吟魂,醉里已题春句。香梦醒、几花暗吐。绿睡起、几丝偷舞。酒醅清惜重斟,菜甲嫩怜细缕。玉纤彩胜,愿岁岁、春风相遇。要等得、明日新晴,第一待寻芳去。
shāo huí qīng   bīng hén zhàn bái   jiāo yún xiān niàng zòng hán jiā chén   yìng shí biān dài dōng jūn   nǎo shī biān xīn zhuǎn xīn   nài yín hún   zuì chūn xiāng mèng xǐng huā àn 绿 shuì tōu jiǔ pēi qīng zhòng zhēn   cài jiǎ nèn lián xiān cǎi shèng   yuàn suì suì chūn fēng xiāng yào děng de míng xīn qíng   dài xún fāng