东风第一枝

清代 况周颐
寒重花慵,灯疏漏短,清吟谁伴孤影。故人却共春来,倦灯暂销夜冷。 天涯旧梦,又盝曲、红阑催暝。对玉梅、证取心期,早是宿酲轻醒。 檠凤短、茜纱方静。筝雁悄、素弦待整。彩毫怯写银笺,暗香尚留宝鼎。 鸾箫凤籥,看次第、天风吹并。怕俊游、不似年时,负了武陵渔艇。
hán zhòng huā yōng   dēng shū lòu duǎn   qīng yín shuí bàn yǐng rén què gòng chūn lái juàn   dēng zàn xiāo lěng    
tiān jiù mèng   yòu hóng lán cuī míng duì méi zhèng xīn zǎo shì   chéng qīng xǐng 宿        
qíng fèng duǎn qiàn shā fāng jìng zhēng yàn qiāo xián dài zhěng cǎi háo qiè xiě yín jiān àn xiāng shàng liú   bǎo dǐng          
luán xiāo fèng yuè   kàn tiān fēng chuī bìng jùn yóu shì nián shí le   líng tǐng