东都遇春

唐代 韩愈
少年气真狂,有意与春竞。行逢二三月,九州花相映。 川原晓服鲜,桃李晨妆靓。荒乘不知疲,醉死岂辞病。 饮啖惟所便,文章倚豪横。尔来曾几时,白发忽满镜。 旧游喜乖张,新辈足嘲评。心肠一变化,羞见时节盛。 得闲无所作,贵欲辞视听。深居疑避仇,默卧如当暝。 朝曦入牖来,鸟唤昏不醒。为生鄙计算,盐米告屡罄。 坐疲都忘起,冠侧懒复正。幸蒙东都官,获离机与阱。 乖慵遭傲僻,渐染生弊性。既去焉能追,有来犹莫骋。 有船魏王池,往往纵孤泳。水容与天色,此处皆绿净。 岸树共纷披,渚牙相纬经。怀归苦不果,即事取幽迸。 贪求匪名利,所得亦已并。悠悠度朝昏,落落捐季孟。 群公一何贤,上戴天子圣。谋谟收禹绩,四面出雄劲。 转输非不勤,稽逋有军令。在庭百执事,奉职各祗敬。 我独胡为哉,坐与亿兆庆。譬如笼中鸟,仰给活性命。 为诗告友生,负愧终究竟。
shào nián zhēn kuáng   yǒu chūn jìng xíng féng èr sān yuè   jiǔ zhōu huā xiāng yìng
chuān yuán xiǎo xiān   táo chén zhuāng jìng huāng chéng zhī   zuì bìng
yǐn dàn wéi suǒ biàn 便   wén zhāng háo hèng ěr lái céng shí   bái mǎn jìng
jiù yóu guāi zhāng   xīn bèi cháo píng xīn cháng biàn huà   xiū jiàn shí jié shèng
xián suǒ zuò   guì shì tīng shēn chóu   dāng míng
cháo yǒu lái   niǎo huàn hūn xǐng wéi shēng suàn   yán gào qìng
zuò dōu wàng   guān lǎn zhèng xìng méng dōng dōu guān   huò jǐng
guāi yōng zāo ào   jiān rǎn shēng xìng yān néng zhuī   yǒu lái yóu chěng
yǒu chuán wèi wáng chí   wǎng wǎng zòng yǒng shuǐ róng tiān   chù jiē 绿 jìng
àn shù gòng fēn   zhǔ xiāng wěi jīng huái 怀 guī guǒ   shì yōu bèng
tān qiú fěi míng   suǒ de bìng yōu yōu cháo hūn   luò luò juān mèng
qún gōng xián   shàng dài tiān shèng móu shōu   miàn chū xióng jìng
zhuǎn shū fēi qín   yǒu jūn lìng zài tíng bǎi zhí shì   fèng zhí zhī jìng
wéi zāi   zuò 亿 zhào qìng lóng zhōng niǎo   yǎng huó xìng mìng
wèi shī gào yǒu shēng   kuì zhōng jiū jìng