董村小隐歌

明代 王世贞
丈人卜筑董家村,村中风物宛可论。董家犹称孝子里,丈人别作素侯门。 门前草没车马迹,邻父虽过不争席。数枝慈竹溪上青,二月墙头杏花白。 蚕子欲帖千芳齐,习习春风生杖藜。人如畏垒无惊辙,业学尸乡不养鸡。 有田七百但种秫,酿得新醪如刺蜜。谷在何须用虎防,杏成任自从人乞。 有子策奏天人奇,回头却笑昌黎诗。男儿遇酒即快饮,人不识,安用天公知。
zhàng rén zhù dǒng jiā cūn   cūn zhòng fēng wǎn lùn dǒng jiā yóu chēng xiào zhàng   rén bié zuò hòu mén    
mén qián cǎo méi chē   lín suī guò zhēng shù zhī zhú shàng qīng èr   yuè qiáng tóu xìng huā bái    
cán tiē qiān fāng   chūn fēng shēng zhàng rén wèi lěi jīng zhé   xué shī xiāng yǎng    
yǒu tián bǎi dàn zhǒng shú   niàng xīn láo zài yòng fáng xìng   chéng rèn cóng rén    
yǒu zi zòu tiān rén   huí tóu què xiào chāng shī nán ér jiǔ kuài yǐn rén   shí ān   yòng tiān gōng zhī