冬除夜书情

唐代 卢延让
兀兀坐无味,思量谁与邻。数星深夜火,一个远乡人。 雁翥天微雪,风号树欲春。愁章自难过,不觉苦吟频。
zuò wèi   liáng shuí lín shù xīng shēn huǒ   yuǎn xiāng rén
yàn zhù tiān wēi xuě   fēng hào shù chūn chóu zhāng nán guò   jué yín pín