冬初酒熟二首

唐代 白居易
霜繁脆庭柳,风利剪池荷。月色晓弥苦,鸟声寒更多。 秋怀久寥落,冬计又如何。一瓮新醅酒,萍浮春水波。 酒熟无来客,因成独酌谣。人间老黄绮,地上散松乔。 忽忽醒还醉,悠悠暮复朝。残年多少在,尽付此中销。
shuāng fán cuì tíng liǔ   fēng jiǎn chí yuè xiǎo   niǎo shēng hán gēng duō
qiū huái 怀 jiǔ liáo luò   dōng yòu wèng xīn pēi jiǔ   píng chūn shuǐ
jiǔ shú lái   yīn chéng zhuó yáo rén jiān lǎo huáng   shàng sàn sōng qiáo
xǐng hái zuì   yōu yōu cháo cán nián duō shǎo zài   jǐn zhōng xiāo