冬初薄霜病躯益健欣然有赋

宋代 陆游
古服追随野老欢,竖裁布褐缩缝冠。 霜清顿洗肺肝热,木落更知山泽宽。 斗酒敢言嫌鲁薄,杯羹聊得学吴酸。 一贫自是书生分,忍媿看人却似难。
zhuī suí lǎo huān   shù cái suō fèng guān  
shuāng qīng dùn fèi gān   luò gèng zhī shān kuān  
dǒu jiǔ gǎn yán xián báo   bēi gēng liáo xué suān  
pín shì shū shēng fēn   rěn kuì 媿 kàn rén què shì nán