东窗

宋代 陆游
萱草石榴相续开,数枝晚笋破苍苔。 背人红练穿林去,直是无情不再来。
xuān cǎo shí liú xiāng kāi   shù zhī wǎn sǔn cāng tái  
bèi rén hóng liàn chuān 穿 lín   zhí shì qíng zài lái