东城被盗得世字

宋代 秦观
野人无机心,触事少防卫。 所至辄酣寝,屡堕穿窬计。 孤亭夜深墨,风死雨初霁。 有盗穴壁来,攘取逮衾袂。 微思不敌怒,弱力鼓虚锐。 起搏且复呼,可否难量势。 谁云同室斗,函丈莫相继。 两奴眠牖旁,矫首但睥睨。 弃之倚柱休,盗亦从此逝。 惭无牛缺贤,幸脱燕人毙。 亡弓岂须求,失马不必涕。 黎明成感叹,事往若异世。 良贾号深藏,无阂称善闭。 君子勿我夸,得丧求无际。
rén xīn   chù shì shǎo fáng wèi  
suǒ zhì zhé hān qǐn   duò chuān 穿  
tíng shēn   fēng chū  
yǒu dào xué lái   rǎng dǎi qīn mèi  
wēi   ruò ruì  
qiě   fǒu nán liàng shì  
shuí yún tóng shì dòu   hán zhàng xiāng  
liǎng mián yǒu páng   jiǎo shǒu dàn  
zhī zhù xiū   dào cóng shì  
cán niú quē xián   xìng tuō yàn rén  
wáng gōng qiú   shī  
míng chéng gǎn tàn   shì wǎng ruò shì  
liáng hào shēn cáng   chēng shàn  
jūn zi kuā   de sàng qiú