东兵长句十韵

唐代 杜牧
上党争为天下脊,邯郸四十万秦坑。狂童何者欲专地, 圣主无私岂玩兵。玄象森罗摇北落,诗人章句咏东征。 雄如马武皆弹剑,少似终军亦请缨。屈指庙堂无失策, 垂衣尧舜待升平。羽林东下雷霆怒,楚甲南来组练明。 即墨龙文光照曜,常山蛇阵势纵横。落雕都尉万人敌, 黑槊将军一鸟轻。渐见长围云欲合,可怜穷垒带犹萦。 凯歌应是新年唱,便逐春风浩浩声。
shàng dǎng zhēng wèi tiān xià   hán dān shí wàn qín kēng kuáng tóng zhě zhuān  
shèng zhǔ wán bīng xuán xiàng sēn luó yáo běi luò   shī rén zhāng yǒng dōng zhēng
xióng jiē dàn jiàn   shǎo shì zhōng jūn qǐng yīng zhǐ miào táng shī  
chuí yáo shùn dài shēng píng lín dōng xià léi tíng   chǔ jiǎ nán lái liàn míng
lóng wén guāng zhào yào   cháng shān shé zhèn shì zòng héng luò diāo wèi wàn rén  
hēi shuò jiāng jūn niǎo qīng jiàn jiàn cháng wéi yún   lián qióng lěi dài yóu yíng
kǎi yìng shì xīn nián chàng   biàn 便 zhú chūn fēng hào hào shēng