氐州第一

宋代 李恰
沧海波悬,仙盘路迥,长河夜夜清浅。梦引情通,星能月替,只有愁痕难剪。 泻入荷心,可误被、晨风吹散。屈曲丝穿,玲珑酒咽,痴魂云绾。 莫念汉皋人去远。抵多少、长门新怨。锦字谁缄,罗襦暗系,又昨宵春暖。 听歌喉、低咽处,早勾起、柔肠万转。十斛终量,恁鲛绡,盈盈露泫。
cāng hǎi xuán   xiān pán jiǒng   cháng qīng qiǎn mèng yǐn qíng tōng   xīng néng yuè   zhǐ yǒu chóu hén nán jiǎn
xiè xīn   bèi chén fēng chuī sàn chuān 穿   líng lóng jiǔ yàn   chī hún yún wǎn
niàn hàn gāo rén yuǎn duō shǎo cháng mén xīn yuàn jǐn shuí jiān   luó àn   yòu zuó xiāo chūn nuǎn
tīng hóu yàn chù   zǎo gōu róu cháng wàn zhuǎn shí zhōng liàng   nèn jiāo xiāo   yíng yíng xuàn