氐州第一

宋代 赵功可
杨柳楼深,推梦乍起,前山一片愁雨。嫩绿成云,飞红欲雪,天亦留春不住。借问东风,甚飘泊、天涯何许。可惜风流,三生杜牧,少年张绪。 陌上差差携手去。怕行到、歌台旧处。落日啼鹃,断烟荒草,吟不成谁语。听西河、人唱罢,何堪把、江南重赋。敲碎琼壶,又前村、数声钟鼓。
yáng liǔ lóu shēn   tuī mèng zhà   qián shān piàn chóu nèn 绿 chéng yún   fēi hóng xuě   tiān liú chūn zhù jiè wèn dōng fēng   shén piāo tiān fēng liú   sān shēng   shào nián zhāng
shàng chà chà xié shǒu xíng dào tái jiù chù luò juān   duàn yān huāng cǎo   yín chéng shuí tīng 西 rén chàng   kān jiāng nán zhòng qiāo suì qióng   yòu qián cūn shù shēng zhōng