第一泄

明代 袁宏道
踏人肩而行,次第乃得过。射眼风丝飞,置足山毛破。 局身缒草移,定踹盘泥坐。五水势高低,千峰身顿挫。 路荒雨气腥,树老班皮裹。度岭羡猿轻,投崖愁虎饿。 常恐决性命,归来始相贺。
rén jiān ér xíng   nǎi guò shè yǎn fēng fēi zhì   shān máo    
shēn zhuì cǎo   dìng chuài pán zuò shuǐ shì gāo qiān   fēng shēn dùn cuò    
huāng xīng   shù lǎo bān guǒ lǐng xiàn yuán qīng tóu   chóu è   饿  
cháng kǒng jué xìng mìng   guī lái shǐ xiāng