第一峰诗

宋代 张矩
穿云踏月登茅岭,一阵西风吹客衣。松俨立兮如伏,山周回兮若帏。 竹泉清可鉴,苔石坐忘归。鹤唳空霭,猿啼翠微。白露下,碧烟飞。 适意,忘机。歔,欷。
chuān 穿 yún yuè dēng máo lǐng   zhèn 西 fēng chuī sōng yǎn shān   zhōu huí ruò wéi    
zhú quán qīng jiàn   tái shí zuò wàng guī kōng ǎi yuán   cuì wēi bái xià yān   fēi      
shì   wàng