帝台春

宋代 李浃
芳草碧色,萋萋遍南陌。暖絮乱红,也知人、春愁无力。忆得盈盈拾翠侣,共携赏、凤城寒食。到今来,海角逢春,天涯为客。 愁旋释。还似织。泪暗拭。又偷滴。谩伫立、遍倚危阑,尽黄昏,也只是、暮云凝碧。拚则而今已拚了,忘则怎生便忘得。又还问鳞鸿,试重寻消息。
fāng cǎo   biàn nán nuǎn luàn hóng   zhī rén chūn chóu yíng yíng shí cuì   gòng xié shǎng fèng chéng hán shí dào jīn lái   hǎi jiǎo féng chūn   tiān wèi
chóu xuán shì hái shì zhī lèi àn shì yòu tōu mán zhù biàn wēi lán   jǐn huáng hūn   zhǐ shì yún níng pàn ér jīn pàn le   wàng zěn shēng biàn 便 wàng yòu hái wèn lín hóng 鸿   shì zhòng xún xiāo xi