丁酉春雪

宋代 段克己
几日东风吹冻雪,麦苗乾死埋沙尘。客床敧枕睡不稳,寒气偏寻老病身。 沈沈夜色涵窗白,却讶微云弄山月。开门澹荡雪满空,拂面犹疑柳花湿。 二气交感天地通,千林玉立天无风。蓬莱宫阙堕人世,三日不见车马踪。 买牛便好事春耕,况复新来官长清。田家衣食无美恶,不困追胥死亦乐。
dōng fēng chuī dòng xuě   mài miáo qián mái shā chén chuáng zhěn shuì wěn   hán piān xún lǎo bìng shēn
shěn shěn hán chuāng bái   què wēi yún nòng shān yuè kāi mén dàn dàng xuě mǎn kōng   miàn yóu liǔ huā shī 湿
èr jiāo gǎn tiān tōng   qiān lín tiān fēng péng lái gōng què duò rén shì   sān jiàn chē zōng
mǎi niú biàn 便 hǎo shì chūn gēng   kuàng xīn lái guān cháng qīng tián jiā shí měi è   kùn zhuī