丁已七月望湖上书事

宋代 姜夔
白天碎碎如析绵,黑天昧昧如陈玄。 白黑破处青天出,海月飞来光尚湿。 是夜太史秦月蚀,三家各自矜算术。 或云七分或食既,或云食书不在夕。 上令御史登吴山,下视海门监月出。 年来历失无人修,三家之说谁为优。 乍如破镜光炯炯,渐若小儿初食饼。 时方下令严禁铜,破镜何为来海东。 天边有饼不可食,闻产饥民满淮北。 是镜是饼且勿论,须臾还我黄金盆。 金盆当空四山静,平波倒浸云天影。 下连八表共此光,上接银河通一冷。 御史归家太史眠,人间不闻钟鼓传。 白石道人呼钓船,一瓢欲酌湖中天。 荷叶摆头君睡去,西风急送敲窗句。
bái tiān suì suì mián   hēi tiān mèi mèi chén xuán  
bái hēi chǔ qīng tiān chū   hǎi yuè fēi lái guāng shàng shī 湿  
shì tài shǐ qín yuè shí   sān jiā jīn suàn shù  
huò yún fēn huò shí   huò yún shí shū zài  
shàng lìng shǐ dēng shān   xià shì hǎi mén jiān yuè chū  
nián lái shī rén xiū   sān jiā zhī shuō shuí wèi yōu  
zhà jìng guāng jiǒng jiǒng   jiàn ruò xiǎo ér chū shí bǐng  
shí fāng xià lìng yán jìn tóng   jìng wéi lái hǎi dōng  
tiān biān yǒu bǐng shí   wén chǎn mín mǎn huái běi  
shì jìng shì bǐng qiě lùn   hái huáng jīn pén  
jīn pén dāng kōng shān jìng   píng dào jìn yún tiān yǐng  
xià lián biǎo gòng guāng   shàng jiē yín tōng lěng  
shǐ guī jiā tài shǐ mián   rén jiān wén zhōng chuán  
bái shí dào rén diào chuán   piáo zhuó zhōng tiān  
bǎi tóu jūn shuì   西 fēng sòng qiāo chuāng