丁隐君歌

唐代 陆龟蒙
华阳道士南游归,手中半卷青萝衣。自言逋客持赠我, 乃是钱塘丁翰之。连江大抵多奇岫,独话君家最奇秀。 盘烧天竺春笋肥,琴倚洞庭秋石瘦。草堂暗引龙泓溜, 老树根株若蹲兽。霜浓果熟未容收,往往儿童杂猿狖。 去岁猖狂有黄寇,官军解散无人斗。满城奔迸翰之闲, 只把枯松塞圭窦。前度相逢正卖文,一钱不直虚云云。 今来利作采樵客,可以抛身麋鹿群。丁隐君,丁隐君, 叩头且莫变名氏,即日更寻丁隐君。
huá yáng dào shì nán yóu guī   shǒu zhōng bàn juǎn qīng luó yán chí zèng  
nǎi shì qián táng dīng hàn zhī lián jiāng duō xiù   huà jūn jiā zuì xiù
pán shāo tiān zhú chūn sǔn féi   qín dòng tíng qiū shí shòu cǎo táng àn yǐn lóng hóng liū  
lǎo shù gēn zhū ruò dūn shòu shuāng nóng guǒ shú wèi róng shōu   wǎng wǎng ér tóng yuán yòu
suì chāng kuáng yǒu huáng kòu   guān jūn jiě sàn rén dòu mǎn chéng bēn bèng hàn zhī xián  
zhǐ sōng sāi guī dòu qián xiāng féng zhèng mài wén   qián zhí yún yún
jīn lái zuò cǎi qiáo   pāo shēn 鹿 qún dīng yǐn jūn   dīng yǐn jūn  
kòu tóu qiě biàn míng shì   gèng xún dīng yǐn jūn