丁香结·香袅红霏

宋代 吴文英
香袅红霏,影高银烛,曾纵夜游浓醉。正锦温琼腻。被燕踏、暖雪惊翻庭砌。马嘶人散后,秋风换、故园梦里。吴霜融晓,陡觉暗动偷春花意。 还似。海雾冷仙山,唤觉环儿半睡。浅薄朱唇,娇羞艳色,自伤时背。帘外寒挂澹月,向日秋千地。怀春情不断,犹带相思旧子。
xiāng niǎo hóng fēi   yǐng gāo yín zhú   céng zòng yóu nóng zuì zhèng jǐn wēn qióng bèi yàn nuǎn xuě jīng fān tíng rén sàn hòu   qiū fēng huàn yuán mèng shuāng róng xiǎo   dǒu jué àn dòng tōu chūn huā
hái shì hǎi lěng xiān shān   huàn jué huán ér bàn shuì qiǎn zhū chún   jiāo xiū yàn   shāng shí bèi lián wài hán guà dàn yuè   xiàng qiū qiān huái 怀 chūn qíng duàn   yóu dài xiāng jiù zi